Didi trao đổi thư với Eunice, người bạn cùng tuổi sống ở Tanzania, châu Phi.
Về vườn hoa ở làng Eunice, câu chuyện đàn ong của bố cậu ấy, cho đến nỗi lo dạo này không có mưa.
Dù ở xa, hãy cùng đọc xem việc chia sẻ tấm lòng qua những lá thư trở thành sức mạnh cho nhau như thế nào.
Gửi Eunice — tớ gửi lá thư đầu tiên
Gửi Eunice,
Chào cậu, tớ là Didi, sống ở Hàn Quốc.
Tớ đã xem ảnh làng cậu trên WAGZAK JUMP, hoa nhiều đến mức tớ nhìn mãi không thôi.
Đang ăn bánh mì mật ong bà nội làm, bỗng tớ thấy muốn viết thư cho cậu.
Cậu thường có một ngày như thế nào? Cậu thích những gì?
Viết thư cho một người bạn ở xa, đây là lần đầu của tớ — lòng cứ rộn ràng một chút.
Gửi Didi — tớ mời cậu đến làng Shuli của bọn tớ
Gửi Didi,
Ôi, một lá thư! Tớ vui đến mức nhảy lên đấy.
Tớ là Eunice. Tám tuổi. Tớ sống ở làng Shuli, Tanzania, châu Phi.
Làng tớ thật sự đầy hoa và cây.
Một ngôi làng mà cả con người lẫn đàn ong đều sống thoải mái — tớ luôn tự hào kể chuyện đó.
Nghe nói cậu đã nhìn ảnh mãi không thôi, vai tớ tự nhiên ưỡn ra một chút. Một ngày nào đó, hãy đến làng tớ chơi thật nhé!
Gửi Eunice — cái hộp gỗ kia là gì vậy?
Eunice ơi, trong ảnh tớ thấy có cái hộp treo trên cây.
Đó là gì vậy? Tổ chim hả? Tớ thắc mắc mãi mới thôi.
Và mật ong nữa! Tớ thì siêu thích bánh mì mật ong.
Nghe nói bố cậu tự đi thu mật, bố tớ cũng giật mình ngạc nhiên đấy.
Mật ong đó vị thế nào vậy? Có ngọt hơn bánh mì mật ong của bà tớ không?
Gửi Didi — câu chuyện đàn ong của bố
Gửi Didi,
Cậu đoán đúng rồi! Đó là tổ ong. Bố treo lên cây để thu mật.
Đàn ong cần mẫn qua lại giữa các bông hoa, rồi mật ngọt cứ từ từ chất đầy trong hộp.
Mật đó đem ra chợ bán, là khoản đỡ đần lớn cho cuộc sống cả nhà tớ.
Cho nên với chúng tớ, đàn ong không chỉ là con côn trùng, mà giống như người thân quý báu vậy.
Vị à? Hừm — vị có mùi nắng cơ! Giữa bánh mì mật ong của bà cậu với mật của bọn tớ, ai sẽ thắng nhỉ — tớ cũng tò mò ghê.
Gửi Didi — dạo này không có mưa
Gửi Didi, hôm nay tớ kể với cậu một chuyện hơi thật lòng nhé.
Dạo này làng tớ rất nóng. Và mưa thì đã rất lâu không xuống.
Hoa không nở rộ như trước nữa, nên đàn ong cũng từng con một chuyển đi nơi khác.
Bố cứ ngước lên trời mãi.
Không có mưa, làm nông khó khăn, và nước uống cũng trở nên hiếm hoi.
Vậy mà tớ vẫn yêu làng mình. Chỉ là… mong sao mưa quay lại, lòng tớ chỉ có vậy.
Gửi Eunice — tớ cũng đã cùng tìm hiểu
Sau khi đọc thư Eunice, tớ không ngồi yên được nữa.
Vì sao mưa không xuống — tớ lật sách và xem video mãi.
Trong khi chúng ta sống thoải mái, từ nhà máy và ô tô lại có một làn khói vô hình từng chút một thoát ra.
Khói đó tích tụ trên bầu trời rồi Trái Đất chầm chậm nóng lên, và có những nơi mưa không còn xuống đều như trước.
Tanzania hay Hàn Quốc, tất cả đều cùng một Trái Đất mà thôi.
Vậy nên đây không chỉ là chuyện của riêng làng cậu, mà là chuyện của tất cả chúng ta.
Gửi Eunice — chúng mình cùng gom thư nhé
Eunice ơi, tớ biết được một điều thật tuyệt.
Có những người bạn ở khắp nơi trên thế giới muốn đi cùng làng cậu đấy.
Khi gom những tấm lòng ấy vào thư, ở làng có thể đào được giếng, nước sạch cũng có thể tới được.
Giúp bố cậu tìm được công việc mới, và để cậu cũng yên tâm đến trường.





















